Sinh nhật con 4 tuổi là lúc em được 1 tháng 11 ngày. Mọi thứ khi ấy vẫn còn rất lộn xộn, mẹ vẫn còn mệt và yếu, bố thì đi công tác mấy ngày, đến đêm ấy mới về đến nhà, bác giúp việc thì về quê, hic hic….Bấn loạn mọi thứ. Nghĩ tới nghĩ lui, chẳng nhẽ ko làm SN cho con thì thương lắm, mà làm thì ko biết làm cách nào, hic…Mẹ bàn với bố đăng ký với cô tổ chức trên lớp cho con. Tưởng là khá ổn, nào ngờ…..

Lớp học hè, cô giáo thay đổi liên tục, các cô cũng ko chú tâm gì nhiều như lớp chính thức, hic….cô quên. Đêm trước SN con, thấy ko ổn, bố phải gọi điện nhắc lại, cô bảo nhớ, nhưng ngày hôm sau thì ổ bánh kem ko phải là mẫu bánh con chọn, máy chụp hình cũng ko có. Thế là con có 1 buổi sinh nhật “tạm…”, hic….ôi tội nghiệp con gái của mẹ.

Năm ngoái, thời điểm này mẹ cũng bấn loạn với bánh và bánh, bố cũng đi công tác, thế nên…thật là nghịch lý khi làm bánh sinh nhật cho các bé khác, còn con mình thì ko. Mãi sau ngày SN của con 1 tháng, bố mẹ mới sắp xếp được ngày để làm cho con, thật “bó tay” với bố mẹ….

Con còn nhỏ, nên con đâu phân biệt được ngày tháng, cảm giác “ngày sinh nhật” của con là khi được bố mẹ làm sinh nhật :-) , thế nên, SN 3 tuổi của con ấn tượng với chú gấu nơ hồng, với hoa với nến với quà, và thêm tiết mục đánh dấu tay chân nữa chứ. Hình như SN này ko được mẹ viết lại vì bận, đưa 1 tấm hình bánh lên làm kỷ niệm vậy.

Mặt trước

Mặt sau

Con lên 4, con đã biết nhiều hơn, và mẹ cũng áy náy nhiều hơn.

Bố đi công tác về, quà rất nhiều, nhưng mẹ cảm thấy ko đủ, quà chỉ là quà thôi….

Mẹ loay hoay, lăn tăn với những băn khoăn áy náy. Phải có gì cho con kỷ niệm tuổi lên 4 của mình chứ. Thế nên sau 3 tháng, những 3 tháng cơ, hức….mẹ nghĩ ra 1 món quà đặc biệt cho con, thế nhưng, món quà ấy đến giờ, sau hơn 3 tháng vẫn chưa xong được, mặc dù dự tính sẽ gói tặng con vào lúc tổ chức “Sinh nhật gộp”, chung quy cũng tại mẹ “ôm đồm” quá và em “đã lớn”. Thế nên, món quà ấy sẽ được kết thúc theo 1 kiểu riêng cho phù hợp.

Nhưng dù đã có dấu ấn tuổi lên 4 của con, mẹ vẫn lăn tăn, rằng con chưa có tấm hình nào SN của 4 tuổi cả, hic….SN của “tuổi thơ” đối với con phải là nến là bánh kem con nhỉ. Thế là mẹ quyết định, sẽ làm chung SN của con với SN em Gummy vào ngày 2/1. Cũng vui con nhỉ, dĩ nhiên là phải rất vui, vì đối với các con, như vậy là được chơi, được thắp nến thổi nến, được cắt bánh kem và cầm thìa tấn công bánh, được mở quà….

Nhà nào cũng có em bé mới có mấy tháng, lại có những ý tưởng bàn ra, rằng thì là bày vẽ làm gì, mệt….Thế là mẹ vừa phải gồng mình làm tất cả những gì trong khả năng của mình, vừa phải “gồng” để đánh bại mấy cái tư tưởng “phản động” kia, ghét ko chịu được….tớ sẽ làm tuốt….

Và rồi thì cả nhà cùng cố gắng với mẹ, em chịu thiệt một tí, bố chịu khó một tí, và mẹ gồng lên nhiều tí, rốt cuộc 2 chị em cũng có 1 SN “hoành tráng” với bong bóng, với ổ bánh đặc biệt (những ổ bánh luôn là niềm tự hào của mẹ mà), với rất nhiều nến, và với rất nhiều quà. Các con lại có 1 buổi tối thật vui và những bức hình thật đẹp để ghi lại tuổi lên 4 của mình (mặc dù mới hôm Noel là đã được ăn chơi “xả láng” rồi đấy chứ…)

Vì ổ bánh chiếm “thời lượng” nhiều nhất, và có lẽ bánh kem luôn là món đặc biệt “thể hiện” à thì là sinh nhật đấy, nên mẹ khoe bánh đánh dấu, hì hì….

Nói về ổ bánh, việc chọn mẫu là cả vấn đề “vĩ đại”. Lúc trước SN “chính thức”, mẹ hỏi con thích mẫu nào (vì lúc ấy bố chưa có lịch ctác, cũng dự định sẽ cố gắng làm cho con), con bảo con thích búp bê công chúa, rồi bữa sau thì con thích có ổ bánh hình trái tim. Mẹ bảo sao mẹ làm 2 ổ một lúc được, nó ko hợp, con bảo công chúa đứng cạnh trái tim đẹp lắm chứ. Và vài tháng sau, sau vài lần thay đổi nữa thì công chúa của con cuối cùng là nàng tiên cá, con đang rất thích nàng tiên cá Ariel mà, em Gummy thì dễ hơn nhiều, hình gì cũng gật :-) (phải như con bớt phức tạp một chút).

Mẹ cũng chưa làm mẫu bánh “Nàng tiên cá” bao giờ cả, những chắc sẽ ổn thôi. Vấn đề là cả 2 nàng trên 1 ổ bánh, nó sẽ thế nào nhỉ, hì hì….Lại thương lượng, biển xanh, sóng trắng, đảo nâu, rong xanh lá….ok nhé…duyệt rồi. Còn nàng tiên cá sẽ mặc gì nào, mẹ bảo 1 nàng đuôi hồng và 1 nàng đuôi xanh nhé, cả 2 đứa ngoáy đầu con thích đuôi hồng cơ, hic hic….Thế là phải có giải pháp, 1 nàng trên hồng dưới tím và 1 nàng trên tím dưới hồng nhé, giống nàng búp bê tiên cá đang có đấy, rụp rụp…duyệt. Và đó là lý do sản phẩm của mẹ có màu rất ư là “nền nã dịu dàng” như thế này đây.

Nàng thứ nhất

Nàng thứ hai

Hai nàng

Và toàn cảnh cái bánh một đêm 1 ngày của mẹ đây, 7h tối làm đến 4h sáng, 7h mò dậy làm tiếp, cứ thế tiếp tiếp cùng với các công đoạn gói quà, trang trí, chuẩn bị….. cho đến gần 6h chiều mới hoàn tất.

Khoe luôn 2 cô “công chúa” rất ‘’ghét’’ của mẹ.

Cùng “điệu” nào

Con mấy tuổi nhỉ

Cùng thổi nào, thổi bằng hết nến thì thôi

Mình không nghĩ năm nay lại bận rộn và mệt như thế. Nhớ Noel mọi năm, dù việc vẫn ko ít, nhưng vẫn tung tăng cho nàng đi chơi, mua sắm….và vẫn cảm thấy rất “an nhàn”. Thế mà năm nay…..đúng là thêm “nhân khẩu” là thêm phức tạp. Đi đâu, làm gì, cũng đùm đùm đề đề mất bao nhiêu thời gian mới xuất phát được, và hệ lụy theo nó là cái gì cũng chậm, chậm và muộn. Mong là 2 năm nữa, tình hình sẽ được cải thiện đáng kể, để có lại được cảm giác “an nhàn” khi đi chơi, hì hì….

Than thở tí, giờ kể lể về ngày hôm nay. Một ngày từ sáng tới tối, đến giờ mới ngồi măm cà ri gà và tranh thủ gõ một chút, ko thôi ngày mai lại việc của ngày mai, và những ý nghĩ của ngày hôm nay nó sẽ trở thành quá khứ và ko bao giờ được ghi lại nữa (bao nhiêu lần như thế rồi nhỉ…)

Nhà mình chẳng theo đạo nào, cũng như trước khi có con thì Noel chỉ là những cảm giác lang thang ngoài đường hưởng chút không khí lạnh, chỉ thế thôi. Thế nhưng khi có con, và các nàng đã đủ sự nhận thức đến cái tên của ông già Noel, thì mẹ các nàng đâm ra khoái “bày trò”. “Bày trò” đúng nghĩa là “bày trò”, nó làm mẹ các nàng thêm việc, phải tính nhiều hơn để sắp xếp thời gian, tất cả những việc “bày trò” đó nhằm mục đích cuối cùng là để cho các nàng được sống với những “thần tiên” của tuổi thơ, là dấu ấn của mỗi năm của cuộc đời, để sau này, các nàng có thể nhớ về tuổi thơ của mình đẹp như thế nào.

Noel của các nàng phải được tính từ cách đây 2 tuần, với những ngày thứ 7 và CN lượn vòng shopping, bố và mẹ phải lựa chọn quà và quần áo cho các nàng, đi cùng nhưng phải làm sao để các nàng ko biết được là bố mẹ đã mua.
Mẹ nàng Piggy nhớ mãi cái vẻ mặt của nàng khi vòng ngược lại shop bán đồ chơi và ko còn nhìn thấy cô nàng Ariel mà nàng í cứ đứng mãi cả nữa tiếng và nói mãi là con rất rất thích nàng ấy. Nét mặt tẩn ngẩn tần ngần, chưng hửng, băn khoăn và tiếc nuối rồi nói :” Mẹ ơi, ai mua mất rồi”…Thế nhưng, chỉ 5 p sau, nàng đã chuyển đối tượng qua nàng công chúa bươm bướm và phán rằng “ vì người ta đã mua mất Ariel rồi, nên giờ con thích công chúa bướm, con thích lắm….”, hức hức….cứ thế này thì ông bà Noel nghèo mất con ơi.

Nàng Gummy thì đơn giản hơn nhiều, dễ dụ hơn nhiều, nên quà cho nàng í cũng dễ dàng hơn nhiều :-) .
Cũng may là hai nàng còn lại còn rất bé, nên mẹ ko phải lo lắng gì ngoài việc lo đủ sữa cho một nàng và nhìn mẹ nàng kia lo cho nàng ấy, hà hà….(đọc đến đây, chắc khối người thắc mắc cái nhà này nhân khẩu nó kiểu gì nhỉ)

Và kế hoạch Noel năm nay với vụ bể kế hoạch về quà cáp do vận chuyển, nên mẹ các nàng phải xoay sở sao cho quà vẫn phải rất ấn tượng, phù….may mà vẫn còn cái phòng thủ, nghĩ mà đau đầu vì quà lắm í chứ, quà đưa ông già Noel phát trên lớp, quà bóc ở nhà, rồi quà để dành cho ngày 2/11, hức hức….chết ngộp vì quà…. Và cái “dự án” đêm Noel mà mẹ bày ra với vài sự cản lối của các “đối tượng” khác, may mắn là vẫn hoàn thành một cách khá trót lọt.

Vẫn đầy đủ cây thông Noel, quà, bánh, chụp hình kỷ niệm….À há, giờ mới nhớ ra, năm nay mẹ giỏi hơn năm ngoái vì năm ngoái ứ có bánh khúc cây nhé (năm ngoái giai đoạn này mẹ các nàng đang rất ư là sợ mùi bánh mà)

Vì biết sẽ phải ăn chơi bận rộn buổi tối, nên cả nhà đã dự tính sẽ làm 1 nồi cà ri gà ăn với bánh mì cho đơn giản, và mẹ sẽ lãnh nhiệm vụ làm cho xong ổ bánh cùng với phần kem bơ pha màu chuẩn bị cho ngày 2/1/2012. Nghe đơn giản thế, mà ko hiểu sao mẹ loay hoay từ 7h sáng, ko ăn ko uống, cho đến 2h trưa mới có ly sữa cùng tô bún, và đến giờ này là hơn 11h đêm với tô cà ri. Đúng là nghĩ lại, chẳng hiểu sao mình làm lâu đến thế, đánh kem bơ, pha màu, đánh kem creamcheese rồi nướng bánh, cuộn bánh, chờ nguội thì trét kem và tạo hình, chờ lạnh tí thì trang trí và chụp hình. Nghe ngắn gọn ghê, mà sao làm lâu thế. Thế nhưng, lâu lắm rồi mới làm bánh và trang trí 1 ổ bánh, mình lại có được những cảm giác thú vị, nhất là khi đổ lớp chocolate ganache rồi vẽ loằng ngoằng vân gỗ, ôi, lại thèm làm bánh, chính xác là thèm được trang trí bánh, chứ cái công đoạn cho ra phần cốt để có thể trang trí, nó ngán lắm lắm í, nhất là ở giai đoạn thời gian là vàng là bạc như bây giờ.

Vì chẳng theo logic nào, nên cách tặng quà Noel ko giống truyền thống nhỉ, chất quà ở gốc cây thông và khui tại chỗ, chứ chẳng chờ đến đêm cho ông già Noel chui ống khói xuống tặng quà, rồi sáng hôm sau mới mở. Là vì 2 nàng ở hai nhà khác nhau đấy, làm thế mới vui, mai hai nàng lại tụ lại để cùng chơi những món đồ chơi đã được tặng tối nay, và đêm nay, hai nàng chắc sẽ mơ nhiều, nhiều điều thật đẹp, nhỉ hai nàng nhỉ….

…..và mẹ hai nàng, giờ ngồi đây, dù rất mệt, nhưng vẫn cảm thấy sung sướng khi nhớ lại hai nàng đã sung sướng và hạnh phúc như thế nào, và ko chỉ thế, mẹ hai nàng còn nhớ lại cái cảm giác được cả ngày “an nhàn, thong dong” làm các công đoạn cho 1 ổ bánh (dĩ nhiên chen ngang vẫn là những “phận sự” bắt buộc)…(he he he, hóa ra là thế, rốt cuộc là mẹ các nàng cũng tính “sự sung sướng” cho chính mẹ các nàng đấy chứ nhỉ, lại “mẹ mìn” gồi…)

Và sản phẩm của năm nay đây, vì ko có thời gian chuẩn bị những “phụ kiện đi kèm” như ông già noel, cây thông, nấm….nên mẹ các nàng chỉ làm đơn giản là nghuệch ngoạc lên vài đường rồi thó một nhánh thông giả cùng cái hoa đỏ đỏ nhá nhá vào hình cho biết đó là bánh của Noel đấy nhé. Nãy nàng nhìn bánh nhà khác, có ông già Noel với miệng cười, nàng đã nhắc rằng sang năm, mẹ nhớ phải làm cho con ông già Noel có miệng cười nha mẹ. Ok thôi con gái yêu ạ, sang năm chắc sẽ “thong dong” hơn năm nay, vì em đã lớn hơn 1 tuổi mà.

Hình bánh nhé

Một góc khác

Nến được cắm tá lả và cắm cho bằng hết cái vỉ nến 20 cây bởi 2 nàng. Và vì tá lả, nên có thêm 1 sự vụ là cây thông giả gắn nhá nhá của mẹ bị dính lửa và bốc cháy ì xèo, hihihi….Thế là bánh ngoài mùi thơm bơ, lúc đó còn có thêm mùi nhựa khét, may mà chỉ tí xíu là bay mùi hết. Nến thắp lên, hai nàng trực thổi như thổi nến sinh nhật, phải cản mãi, và nàng Gummy ko hiểu sao cứ ngồi im nhìn nến cứ như đang bị thôi miên bởi nến, buồn cười lắm í.

Sợ gốc cây bé quá, dáng ko đẹp, nên mẹ hai nàng tương luôn mẻ bánh 9 trứng cho 2 khay bánh nướng cùng lúc, và kết quả là cả 1 khúc cây to đùng có những 2 nhánh cây, tiêu thụ cái khúc cây này cơ bản sẽ chỉ có mình mẹ là nhân lực chính, trong vòng 7 ngày, để đến ngày 2/1 sẽ lại có 1 ổ bánh dự trù là 9 trứng nữa ra đời, hức hức….thế này thì tha hồ mà sữa nhiều Mimi nhé (và mỡ nhiều mẹ nhé, hức hức…)

Hôm qua hôm nay, tại bác Ong mà vụ quà xôn xao khắp làng khắp ngõ nhé, làm em cũng ấm ức ko yên. Đã vậy còn nghe phong phanh có tên nào đấy có ý đồ gì đấy….làm mình nhấp nhổm ko yên, há há…..Lão béo nhà mình muốn chuộc lỗi, nên tình nguyện từ sáng là sẽ chở lên lấy quà, cơ mà bé con ốm, cả nhà ốm, lây lất lây lất, tới chiều tối mới dứt điểm bảo lên đường đi luôn cho xong. Thực ra nhờ em Hiền gửi giúp đường bưu điện cũng được, nhưng mà mình ứ thích, đi lấy nó ý nghĩa hơn, với lại cũng muốn ngắm nghía cái quán xinh đẹp í xem thế nào.

Và rốt cuộc thì quà đã cầm trên tay đây ạ. Những 2 cái bằng khen, 2 cái gói quà….Nghĩa là có 1 phần quà thật sự rất bất ngờ, và rất là ý nghĩa, làm mình xúc động lắm lắm. Ko nên so sánh, nhưng thực sự mình cảm thấy rung rinh hơn phần quà kia, hihihihi….vì phần quà kia dù gì cũng đã được biết trước từ khi kết thúc giải thi mà.

Và đây, món quà và tấm bằng khen rất bất ngờ nhé:

Bên trong đây, một bộ kim DMC và một tấm aida xanh kim tuyến lấp lánh lấp lánh. Lại phải suy nghĩ giống em Katrina là tìm mẫu gì để thêu đây.

Còn đây là món quà của giải nhất Best Collection, gói to gói nhỏ, lại thêm cuốn sách nhìn vào là muốn mở ra ngay, hức….Lúc ở quán là đã muốn gỡ ra rồi, nhưng tự kìm nén để nguyên vẹn mục đích là về nhà chụp hình rồi mới mở.

Cả nhà nhìn bìa cuốn sách kìa, có rung rinh ko, ko biết “ai” chọn mà khéo thế, đúng style mình thích, với những mẫu nhìn mà muốn xao xuyến lòng, mẫu thì toàn là cặp với bộ, kiểu này chắc ý là muốn mình thêu sang năm đi thi tiếp giải này đây nhỉ. Quà này là của Hội đấy ạ.

Bên trong gói to gói nhỏ kia là mấy món này đây. Quà của Jubi shop hoành tráng và ý nghĩa (nói khách quan nhé, vì ngày ấy mình chưa phải là “nhân viên” trong í, hí hí….), miếng linen của DMC cũng của Hội tặng (hí hí, biết ý thế ko biết, tớ đang khoái linen mừ…), phiếu giảm giá của Ari (hức, thấy cái này mới nhớ, hôm qua mình có mua đồ ở shop mà lại ko dùng, bỏ mất cơ hội….hic hic…giờ dùng chuộc lại được ko ta, ha ha ha….), cái khung Dome của Bống & Friend (khung đẹp lắm í, nhưng cầm khung và ngắm hình bìa hộp xong, thì tự nhủ thôi rồi, sẽ lại phải tốn kém thêm 3 cái khung và thêm 4 cái đế nữa mới có thể làm được 1 bộ tứ bình mini kia, cái này là bắt đền nhà Bống & Friends nhá)

Giờ thì chụp chi tiết từng trang sách cho mọi người cùng ngắm, chart cuốn sách là dạng nguyên tấm gắn liền với sách, ko biết mình có đủ can đảm gỡ ra để thêu hay ko, làm thế thấy tiếc lắm lắm…….

Hoa hoét này, đúng ý thích nhá, sướng nhá

Lại cặp hoa đôi phương đông này, chẳng nhẽ thêu để đi thi tiếp, hí hí….

Cặp đôi tĩnh vật này, cặp này chắc dùng với mảnh vải linen được đấy nhỉ

Đúng ý thích chim chóc nhá, mẫu này cũng dùng với linen kem được đấy, suy nghĩ xem nên mần cặp nào trước

Cặp đôi geisha này

Hức, mới chụp nửa cuốn sách thôi đấy, còn các bộ mẫu nhỏ nhỏ xinh xinh nữa cơ………

Kiểu này phải lên kế hoạch từ bây giờ để sang năm thi tiếp cho mà xem.

Năm nay, mình may mắn được giải, một phần là vì các tác phẩm vác đi thi ít quá, trong khi thực tế tại các blog trong hội, blog ngoài hội, trong FB rất là nhiều tranh đẹp, đâm ra tự nhiên mình may mắn, chứ thực sự chưa bao giờ mình nghĩ mình sẽ được giải Best Collection đâu, vì mình thêu như rùa, bảo thêu bộ là ngán lắm lắm í.
Bên cạnh đó, khách quan mà nói thì mình được giải còn nhờ vào sự quý mến của mọi người (vụ này mình cũng có ngồi “tâm sự” với em HTM ngay từ lúc đoạt giải nè), rằng vì thì là….bộ của mình ko hẳn là đẹp nhất, xét về mặt công phu cũng ko hẳn là tốn công nhất….nhưng nhờ sự quý mến của mọi người, đâm ra nó lại được bình chọn nhiều nhất. Điều này làm mình rất sung sướng, vì có gì quý hơn tình cảm quý mến của mọi người thể hiện qua những cái vote (hí hí, mặc dù bảo đi thi mà dựa vào tình cảm thế này thì rất rất là ko được nhá….). Dự định viết lời cảm ơn đến cả nhà từ khi có kết quả giải, nhưng nghĩ rồi để dành cho entry này, vừa khoe quà vừa cảm ơn luôn, hihhhi….

Cảm ơn cả nhà rất nhiều, vì tất cả….(hí hí…chẳng biết nói gì….nói thế thôi…).

Bức này cùng bộ với bức “Hòa tấu mùa đông”, thế nên cũng ko có gì nhiều để giới thiệu về em í nữa. Khi thêu em í, chỉ có một nỗi niềm, rằng vì em ấy đẹp quá (lại vì gái đẹp, hức…), nên đụng kim vào rồi ko muốn dứt ra tí nào. Thế nhưng cô nàng mèo con dễ gì cho mẹ nàng í cái sự sung sướng ấy, thế nên trong thời gian này, đôi lúc mẹ của nàng í có những mơ ước “nhỏ nhoi” thế này (lắm thế thế ko biết…)

- Giai đoạn này nàng mèo đã biết lật rồi, nhưng lật úp chứ chưa lật ngửa được, cơ thể bứt rứt nên nàng rất ư là khó chịu, khó ngủ…mẹ nàng cứ phải bồng nàng trên tay. Những lúc ôm nàng trong cánh tay, cái mắt, cái đầu, cái miệng đang bận giỡn với nàng qua gương, nhưng đôi bàn tay lại rất rảnh, những lúc đó, mẹ nàng lại ước…..ước gì hai bàn tay có thể thêu mà ko cần tới mắt, tới cái đầu nhỉ….

- Có những lúc bế nàng ngủ trên tay cho yên giấc, đầu và mắt ko phải làm gì cả, mẹ nàng lại ước….ước gì có thể thêu bằng mắt nhỉ.

- Có những lúc nàng vừa bú vừa ngủ, mẹ nàng cầm bình sữa cho nàng, đôi lúc mất cả tiếng đồng hồ mới hết xuất sữa, những lúc ấy, có mỗi 1 cái tay bận cầm bình thôi, tay còn lại rảnh, cái đầu rảnh, mắt rảnh….mẹ nàng chỉ biết ngồi nhìn “gái đẹp” đang dở dang mà bứt rứt. Lúc ấy mẹ nàng lại ước….ước gì có thể thêu 1 tay thôi nhỉ.

- Đôi lúc cúp điện, ngồi quạt cho nàng ngủ, mẹ nàng cũng lại ước….điều ước như trên….(há há, tiên bụt nào mà đọc thế này chắc cúp chỉ tiêu đi quá :-) )

- Có những lúc ôm nàng nằm trên giường đùa giỡn hoặc hát cho nàng nghe, 2 chân mẹ duỗi rất thảnh thơi, lúc đó mẹ nàng lại ước…ước gì có thể thêu bằng chân nhỉ.

- Có những lúc ngồi ăn (mẹ nàng bị vụ nghẹn mười mấy năm nay rồi, nên ăn rất lâu), mẹ nàng lại ước….ước gì ko cần ăn cũng sống được nhỉ, mẹ nàng sẽ dành thời gian đó làm việc khác, như việc thêu chẳng hạn….sẽ có khối thứ xong nhanh chóng đấy.

- Đêm đêm, đến lúc phải tắt đèn để 2 nàng chịu ngủ, mẹ nàng nằm thao thức nhớ tới “gái đẹp”, mẹ 2 nàng lại ước…ước gì có thể thêu mà ko cần đèn nhỉ.

Và rằng vì, chưa có tiên bụt nào xuất hiện cho mẹ nàng mấy điều ước “nhỏ nhoi” đó, nên đêm đêm, sau khi 2 nàng ngủ rồi, mẹ 2 nàng lại ngồi chong đèn để thêu, bất chấp cơ thể rã rời và cơn buồn ngủ…mắt mẹ 2 nàng cứ cay xè vì gió, và cứ đỏ ngầu.

Rồi khi ko còn chịu nổi, mẹ nàng lên giường, ngắm nhìn bức tranh dở dang mờ ảo trong ánh đèn đường hắt vào, mẹ nàng lại ước…ước gì có cái kiểu mộng du thêu nhỉ, ngủ mà vẫn thêu được, sướng biết chừng nào, ha ha ha….

Phải như ước là được, mẹ nàng chắc sẽ giảm được cơn nghiện…Thế nhưng, ai cho ước lung tung như thế, nên …lần này, mẹ 2 nàng sẽ chọn một em nào bớt đẹp hơn, ít quyến rũ hơn để “mần”, ko thôi sẽ có ngày “thân tàn ma dại” vì “gái đẹp” mất.

——————————

Xong phần “nói nhảm” rồi ạ, giờ tới phần show hàng ạ

Bức này mình gọi là Tình ca mùa xuân. Tên gốc: Cardinal Songtime
Kích thước 20cm x 50cm
Số màu chỉ: 15
Thời gian thực hiện: 6 ngày (khoảng 11h)

Những đóa mộc lan đằm thắm dịu dàng, nhìn vào cũng như cảm thấy được hương thơm nhẹ nhàng đang lan tỏa. Những bông hoa trong tranh chiếm mất 5 ngày, nhưng cũng chỉ tầm 5 tiếng, vì ko làm nổi với bé con.

Xa xa có chàng chim trống đang tìm bạn tình

Xem kỹ chàng í có đẹp trai ko nhé. Mình chàng này mất hơn 5h, nhưng chỉ tốn có 1 ngày, vài giờ mất ngủ lúc gần sáng và thêm vài giờ linh tinh trong ngày để hoàn tất.

Toàn cảnh không gian xuân

p/s: để cho bớt “lậm”, “Gái đẹp” lần sau sẽ ko có chim nữa đâu ạ :-) ).

Mấy cái thứ mình trữ trong tủ này đúng nghĩa linh tinh lang tang, có cũng được, ko có cũng chẳng sao. Dòm lại thấy nhiều cái đúng nghĩa chỉ là có cho biết, chứ ko biết có dùng đến hay ko, lãng phí lắm lắm í. Thôi thì đã lỡ có, post lên để mọi người cùng xem để uh thì rằng có mấy cái lạ lạ ngộ ngộ (cái vụ lạ lạ ngộ ngộ này là đối với mình :-D ) như thế, xem như thêm hiểu biết về cái “nghề chơi cũng lắm công phu” này. Bạn nào đã biết mấy cái này thì đừng cười bảo thế này mà cũng lạ nhé, hì hì….lạ tại VN hơi bị “thiếu thốn” í mà….

Chắc nhà mình quen nhìn aida tấm to, cắt từ cây ra, nên giờ mọi người ngắm 1 miếng aida bé tí nhưng có bao bì “mỹ miều”, nhãn hiệu này khá là nổi tiếng.

Còn đây, aida 22ct, 25ct nhé, để sát nhau cũng thấy khá chênh lệch, cỡ ct này, nống hầu như ko có, nhìn khá giống linen, nhưng mình vải dĩ nhiên vẫn cứng theo kiểu aida chứ ko mềm oặt như linen. Hôm trước có vụ bàn về các loại vải thêu, nống này nống kia, mình cũng tính chụp so sánh để cả nhà cùng xem, nhưng mấy bữa đó cũng ko rảnh rang lắm, mà bác Ong cũng làm rồi nên thôi.

Cái này là Magic Canvas (hoặc Waste Fabric) , aida để thêu lên các sản phẩm ứng dụng, sau đó giặt sẽ tan hoặc rút sợi đi được (chỉ biết đại khái như thế vì mình cũng chưa dùng lần nào ). Nó cũng có nhiều cỡ ct

Còn đây là cái mớ “vải vụn” nhưng có bao bì nhãn mác ngon lành, thiệt tình là nhìn xót cả ruột, xem như đóng tiền “ngu phí”(cái tiền mình bỏ ra để tụi nó về nếu tính chi ly thì nó nhiều gấp mấy lần cái giá niêm trên bao bì, “ngu phí” đóng mấy lần mới ra cái mớ linh tinh này), thôi thì dù gì cũng có tác dụng là để cả nhà nhìn sơ sơ các nhãn hiệu. Cái mớ này là 14ct nhé, mấy ct kia thì cũng na ná thế nên mình ko chụp. Nhưng nói gì thì nói, chất vải của mấy em này vẫn ok hơn hẳn (phải chú thích thêm, ko mấy em í bảo ko công bằng với mấy em í, hí hí…)

Đây là một kiểu đóng gói khác của aida, nhìn pro ghê nhỉ (cái này mình thấy cũng có shop nhập về rồi)

Còn đây là plastic canvas. Hàng Mỹ nó khác hẳn với mấy tấm PC mà mình thấy trong kit len ứng dụng của TQ, mềm mại hơn rất nhiều, mỏng hơn, và kích thước mỗi tấm cũng nhỏ hơn. Tụi này cũng được chia nhiều cỡ ct và có nhiều màu sắc khác nhau, mình chỉ có mấy tấm màu trắng đục, trắng trong…..

Mấy tấm ở hình này chất liệu nó khác với mấy tấm trên, cái tấm thứ 2 từ dưới lên sờ cứ như giấy nhưng dai, tấm thứ 3 thì nống to đùng và bằng nhựa, cũng chẳng biết nên làm gì với nó, để đó chờ cơ hội sử dụng. Cái cuộn thì có chất liệu như aida nhựa làm ví mà nhà mình hay làm.

Cái này là cái kệ để gác chart, có thước, có thanh để xác định vị trí đang thêu. Hồi chưa biết tới viết chấm, nó khá hữu dụng khi vừa thêu vừa nhìn chart, giúp mình đỡ nhức đầu, mau xác định được vị trí đang thêu (cái vụ này mỗi lần ngồi vào thêu mò lại lâu mún chít), và gác chart dựng lên cũng dễ nhìn hơn đặt trên mặt bàn. Nhưng từ ngày có vụ chấm bút thì em nó bị thất nghiệp, đợt rồi thanh lý cũng tính vác đi thanh lý, nhưng tiếc vì mua nó cũng ko rẻ gì. Dạo này hình như có shop cũng bán dạng khung này rồi thì phải.

Đây là một kiểu khung lạ lạ so với những kiểu khung gỗ thường thấy ở VN, nó co giãn bằng lò xo, nhìn mọi thứ đều rất chuẩn, chắc chắn và có lẽ sẽ ko bị hằn lên vải nhiều như khung gỗ tròn.

Cái khung này làm bằng gỗ mềm, căng theo kiểu ghim luôn, có tác dụng căng chuẩn 4 cạnh, nhưng chỉ có thể dùng cho các tranh có kích thước nhỏ phù hợp với khung thôi.

Còn cái này là chỉ kim tuyến Kreinik. Tụi này ống bé tí téo mà bảo 50m thì hơi ngạc nhiên, ko biết có cỡ nào khác ko.

Mặt sau hướng dẫn sử dụng rất rõ ràng. Hãng này hình như chuyên về chỉ kim tuyến, có rất nhiều cỡ chỉ, nhiều loại, sử dụng cho nhiều thể loại thêu thùa, đan móc khác nhau, nhìn một hồi tán loạn luôn

Cái này là chỉ len của Elsa Williams, cách xếp chỉ thật lạ và rất hay, cả nhà nhỉ.

Hình như vẫn còn vài cái linh tinh, lúc nào lại lôi ra chụp tiếp :-) .

Baby sun – tên một trong những đĩa nhạc mà dì Lan mua giúp từ thời của chị. Những giai điệu đó đã theo chị trong từng giờ chơi, giấc ngủ cho đến 2 tuổi, và bây giờ lại tiếp tục theo em từng giờ. Mẹ nghe nhiều đến nỗi khi nhạc đã tắt, trong đầu mẹ vẫn văng vẳng những âm điệu đó. Khi lâu lâu mới nghe lại một điệu nhạc, mẹ lại nhớ đến một giai đoạn ở thời kì ấy….Mỗi điệu nhạc là một kỷ niệm nhỏ

Nhưng entry này không dành để nói về âm nhạc, mà là về tấm hình thẻ của chị. Đó không phải là tấm hình đầu tiên trong đời con, nhưng lại là tấm hình thẻ đầu tiên trong đời, tấm hình đầu tiên dính dáng tới “luật pháp”. Hình được chụp vào lúc con hơn 3 tháng để làm passport về nước. Mẹ muốn giữ lại để làm kỷ niệm cho con sau này, thế nên đã hơn 1 lần mẹ tìm cách lưu giữ sao cho “hiệu quả” nhất.

Lần đầu tiên hoàn tất, thiết kế riêng cho 1 khung hình, gắn lên xong xuôi, nhìn tổng thể mẹ cảm thấy “bất an”, nên gỡ ra cất luôn.

Mấy bữa trước, trong lúc lục lọi tìm khung hình để thay cho em, mẹ thấy cái khung này có thể gắn được với sản phẩm mẹ làm lần trước nên lôi xuống gắn vào, và dự định sẽ chỉ để như thế chứ ko làm gì thêm vì ko còn hứng thú gì nữa. Chiều đi học về, con nhìn thấy vội bắc ghế lấy xuống, rồi quỳ gối ngắm nghía, vừa ngắm vừa thì thầm “hình của chị Piggy lúc còn nhỏ xíu nè”, hihihi….dễ thương và dễ sao lòng quá đi mất….

Thế là mẹ tự động đổi ý, mẹ quyết tâm làm cho tới nơi tới chốn với bức hình thẻ ấy, và mẹ tìm ra chủ đề phù hợp với cái khung hình. Con đi học về, thấy mẹ làm gì nhỏ nhỏ lạ lạ, thắc mắc mẹ làm gì cho con vậy (hơ hơ, khôn nhở, sao biết mẹ làm cho con). Mẹ làm “baby sun” cho con đấy, và thế là ngày nào về cũng thắc mắc mẹ làm xong chưa mẹ, “baby sun” của con xong chưa…..Rồi đòi thêu phụ mẹ. Mẹ cũng tính cho thêu mấy tia nắng mặt trời, nhưng lúc mẹ làm xong thì con mới về, lại dùng dằng sao mẹ ko chờ con….chờ thì chừng nào xong hử…
À, mấy bữa trước con còn tập thêu nữa cơ, thêu hình trái tim với sự giúp đỡ của mẹ, nửa đường thì phăng tùm lum, hôm sau đòi đem lên lớp, mẹ dặn chiều đem về mẹ sửa lại cho nhé, dạ dạ vâng vâng, chiều về hỏi đâu rồi, con cho bạn rồi, ơ…………(Đó là lý do cô nàng rất hăng hái đòi thêu “baby sun” )

Hình thẻ của con nhìn cực tếu, và cũng giống như đa số các hình thẻ của người lớn, nó chẳng xinh, chẳng dễ thương tí nào, cơ mà mẹ vẫn muốn giữ, hihihihi…Lúc nhỏ, con rất rất giống con trai, đến nỗi đẩy xe đi ngoài đường, trang bị đầy đủ nón hồng, váy hồng, vớ hồng, giỏ hồng….cái gì cũng hồng tuốt, nhưng ….bất cứ ai, sau câu khen “so cute” là tới câu “boy or girl”, hức hức…..Các chú hải quan nhìn hình thẻ cũng phải bật cười, nhưng ko nói gì ngoài việc khen cái trán cao quá (tế nhị cực, há há….)

Lần này mẹ chế biến thêm bộ tóc, hòng kéo lại chút “nữ tính” cho con gái của mẹ. Mẹ định làm tóc màu nâu đen cho giống “chủng tộc’’ hí hí….nhưng tia nắng mặt trời thì phải màu vàng chứ nhỉ….thôi thì vàng đi nhé…..

Cận cảnh cái mặt tếu nào. Ban đầu tóc mái dài dài, mẹ để vào thấy tối mặt con quá nên xén bớt, giờ nhìn lại thấy ngố quá, hhihihi….Nhưng kệ, nhìn cho rõ cái trán cao chứ nhỉ.

Đi học về, cô nàng nhảy tưng tưng khoái trí…..Hãy luôn tỏa sáng nhé, “Mặt Trời Bé Con” của bố mẹ.

Sau một đêm ngắm nghía, ko ưng nổi với mái tóc ngố, sáng hôm sau mẹ cho tóc mọc dài thêm ra….hí hí…giờ thì ổn rồi, canh có ánh sáng chớp cho con 1 tấm ko đèn, cả bộ này chụp ko đèn nó mới thực, mới hợp rơ nhau, chứ có đèn, ánh kim tuyến với ánh đồng cứ lóe lên, chẳng đẹp gì cả. Nói chung mẹ ưng lắm lắm rồi đấy, yên tâm là cả bộ này sẽ còn tồn tại vài chục năm nữa mà ko bị mẹ táy máy gì thêm.

 

p/s: Lưu 1 tấm hình của sản phẩm ban đầu nhé, mẹ vẫn rất thích nó lắm, chỉ tiếc là ko hợp với màu khung

Dạo này mình hay dạo chơi với những cuộc tình “fast food”. Những cuộc tình ấy đúng nghĩa là “fast food”, có cái chỉ 4h, có cái 1 ngày, có em thì 20h, có em 1 tuần….Những cuộc tình chớp nhoáng đấy đều đem lại sự vui thích, hứng khởi rất nhiều (he he he, dĩ nhiên nhỉ, cái gì “lạ miệng” mà chẳng gây thích thú). Bảo mình lăng nhăng thì cũng đúng, mà ko thì cũng chẳng sai, vì đối với mối tình nào, mình cũng đều có lý do chính đáng và đều “sống hết mình” với nó (ai đã đọc tình sử tình trường của mình đều biết những “người tình” của mình rồi đấy, đều có nguyên nhân và lý do cả nhỉ). Tuy nhiên, đừng nhìn như thế mà kết luận tớ không chung tình nhé, điển hình là đây, mối tình tròn năm.

Mình ngơ ngẩn với em ấy từ cái nhìn đầu tiên, nhưng “càng đẹp thì càng khó chinh phục”, mình lần lữa mãi mới dám bắt đầu tán tỉnh em í. Và quả đúng là gian nan vất vả ngay từ đầu, “vũ khí chiến đấu” mình ko hề có, nói chính xác là có nhưng ko đúng đối tượng để sử dụng, thế nên mọi sự cố gắng của mình đều bị đè bẹp và ngày càng dẹp lép, hức…Mình loay hoay đi tìm mua “vũ khí”, nhưng ko có cái nào phù hợp cả, lục lọi mãi mới được một cây thì mới dùng được vài lần đã bị gãy cái bụp, hức….(lần đầu tiên trong sự nghiệp TT mình bị gãy vũ khí đấy). Kết quả của việc sử dụng vũ khí ko phù hợp là “đạn dược” đều rất dễ bị bào mòn, mau xơ, đứt….nên “công cuộc tán tỉnh” người đẹp của mình ngày càng đuối dần, và mình quyết định dừng cuộc chơi để đi tán tỉnh em khác (há há,…..đến đây tự nhiên lòi cái máu lăng nhăng ra, hức….)

Nhưng cũng phải biện minh bào chữa cho chính mình một chút, là nếu có vũ khí phù hợp ngay từ đầu, cơn hứng khởi đối với người đẹp chưa bị đè bẹp, thì có lẽ mình đã chinh phục xong em ấy trong vòng tháng đầu tiên rồi. Dĩ nhiên cái gì để càng lâu thì càng dễ bị ngán ngẩm và nguội lạnh mà.

Tuy nhiên trong thâm tâm sâu thẳm, mình vẫn vốn là “người tốt”, há há…..(phải tự khen tí), nên rất có trách nhiệm với những gì mình đã gây ra, thế nên sau khi lăng nhăng với vài ba em, mình lại cảm thấy áy náy vô cùng, và quyết định quay lại với em ấy. Lần này thì mình đã tậu được bộ vũ khí phù hợp để sẵn sàng chiến đấu rồi. Tuy nhiên sự hứng khởi như ban đầu nó bị xẹp bớt rồi, thêm vào đó là có rất nhiều người đẹp đang chờ đợi mình (sự quyết rũ chết người….), xác ở đây nhưng hồn thì cứ bay vơ vẩn đâu đó. Thế nên, mình cứ lượn vào với em ấy vài bữa thì lại có em khác quyến rũ mình bay đi dăm bữa nửa tháng….Cứ thế cứ thế, em ấy cứ đợi chờ mình trong mòn mỏi, thể xác cứ hao mòn dần, nhan sắc tàn tạ bạc màu theo thời gian…Đã né em ấy đi cho khuất mắt, cho khỏi áy náy, nhưng mỗi lần giáp mặt, “lòng tốt” của mình lại trỗi dậy. Cơ bản thì cũng do em ấy vẫn đẹp quá, dù có bị bào mòn bởi thời gian vẫn đẹp.

Và rồi thì “có công mài sắt có ngày nên kim”, “có công mài kim có ngày nên tranh”. Cảm giác lúc sắp được ngắm nhìn thân hình hoàn hảo của em í thật thật hồi hộp, thật khó diễn tả, giống như cảm giác khi sắp được “tỉnh tò” lúc còn son trẻ í. Thế nhưng “hồng nhan đa truân”, hức….Lúc đã được ngồi yên ngắm nhìn “nhan sắc mỹ nhân”, mình lại thấy sự bất hợp lý, tại sao những nhánh cây lilac kia màu xanh, mà nhánh này lại màu nâu, cứ tưởng làm sai, nhưng kiểm tra lại chart thì đúng là như thế, hóa ra cũng có lúc chart “xịn” vẫn sai, he he he…..Thôi thì sai thì tớ sửa, cặm cụi tháo ra và thêu lại. Rồi khi cũng được mang tấm thân ngọc ngà đi tắm.

Ôi chao là cái nước nó đen, hức hức….dã man, mà cũng phải thôi, một năm trời mang thân ra hứng bụi, đến nỗi những màu chỉ thêu trước bạc hẳn so với màu gốc, ko đen mới lạ.

Cũng do công cuộc chinh phục quá lâu, qua nhiều giai đoạn, nên thực sự em ấy ko được xuất sắc tuyệt đối. Có những chỗ thêu từ hồi đầu, kinh nghiệm tình trường chưa nhiều, đang còn bị rối loạn về khái niệm thế nào là đẹp của thể loại này, nên nhìn đường đi nước bước non hẳn, kém mượt mà hẳn so với những khu vực làm sau này. Thậm chí có những chỗ cố gắng cãi key để làm theo sự “hiểu biết khơi khơi” về thêu truyền thống, nên nó chẳng ra ngô ra khoai gì. Lại thêm 1 lần kết luận nữa, cứ yên tâm theo hướng dẫn mà làm, nếu có chỉnh sửa thì chỉ tí tí cho hợp lý thôi, chứ cãi thì xấu đừng có trách.

Mời các cô các bác ngắm em ấy và xem em ấy đẹp hay ko đẹp chỗ nào nhé. Và các cô các bác chú ý phải tỉnh táo khi đọc bài này nhá, chứ đọc sơ sơ lơ mơ rồi lại tưởng tớ “lăng nhăng” thật thì tớ chỉ có nước đóng blog đi tu thôi ạ, hà hà….

Thông số về em ấy đây ạ:

Tên của nàng:Lilacs and Lace (designed by Linda Tompkin)
Thể loại:Crewel. Thêu trên chất vải gọi là homespun (sợi khá giống với linen, nhưng dầy và cứng hơn hẳn)
Số đo hình thể: 30 x 51 cm
Thời gian tán tỉnh:Tròn năm (bắt đầu vào khoảng giữa tháng 10/2010 và kết thúc vào khoảng giữa tháng 10/2011)

Mô tả sơ lược về độ khó tính của em í (để thấy mình can đảm nhường nào, hí hí…): 25 màu chỉ, trong đó chỉ cotton chiếm hết 18 màu, nội như 1 đóa lilac thôi là đổi 9 màu chỉ), phối hợp với 7 cách thức thêu phân bổ thành 47 ký hiệu (hức, mới đầu nhìn cái bảng phân bổ ký hiệu này, mình choáng, nhưng riết rồi quen, kinh qua cái ngưỡng này xong, thấy rằng mình sẽ ko ngán em nào nữa hết)

Cái bình này mới nhìn ngán kinh khủng vì nhiều chi tiết quá, nhưng đến khi làm thì lại ko đến nỗi nào

Rốt cuộc, ngán nhất là mấy chùm lilac này đây ạ, thêu hoài thêu hoài ko xong

Vải này hơi bị rút, nên khi giặt xong, mấy đường chỉ thêu bông hoa mất độ căng, nhìn nhún nhún đâm ra lại hay, nhìn tự nhiên hơn hẳn lúc chưa giặt.


Gọi thế để các bạn miền Bắc khỏi “kiện”, chứ mình thì mình quen gọi là cơm rượu nếp than cơ.

Từ ngày biết món này lợi sữa, tủ lạnh nhà mình có món này thường xuyên, ăn riết rồi ghiền, bé con bú sữa có vị này cũng ghiền luôn (mẹ đào tạo thành bợm từ nhỏ). Thế là mình quảng bá rộng rãi cho các bà bầu bà đẻ mà mình biết, công nhận cực kỳ lợi hại. Em chồng mình bình thường hút được có 700ml sữa, ăn cái này 1 ngày, sữa nhảy lên hơn 900ml ngay, còn mình thì khỏi nói, còn hơn bò sữa, hức…..(quảng cáo này vui tai nhở )

Các cô các bác nào ko có sữa để “lợi”, thì vẫn còn có những cái khác để “lợi” nhé: tiêu hóa, tim mạch, huyết áp….Nói chung bổ đủ đường. Và cái quan trọng nhất là cực kỳ ngon miệng. Ăn cơm rượu ko thôi mình chẳng thích tí nào, nhưng ăn chung với yogurt thì hết bay cả chén to, ăn xong lieu xiêu lieu xiêu, nói chung 2 thứ này kết hợp thì nó ngon lên gấp bội bội phần.

Quảng cáo quá cỡ, giờ tới cách làm, mọi người chịu khó làm cho cả nhà măm nhé, rất tốt cho sức khỏe.

Nếp than (hay nếp cẩm) và men thì mua ở chợ Bến Thành (Sài Gòn, miền Bắc mình ko rành lắm, nhưng thấy chị họ mình mua 35k/kg cả men, men rất ngon). Khi mua nhớ hỏi liều lượng men/kg nếp nhé, loại mình đang có mua ở BT thì 1 bịch 10k làm cho 2kg nếp.

Nhặt sạch thóc và các hạt tẻ lẫn vào, vo sạch, ngâm nếp từ 8 đến 10 tiếng.

Để ráo nếp, cho vào nồi cơm điện, canh nước ngang với mặt nếp. Khâu canh nước rất quan trọng vì nó quyết định độ ngon của cơm rượu. Bình thường phần nấu nếp khá cầu kỳ, rất mất thời gian (đồ xôi nếp 2 lần) để đảm bảo cho hạt nếp nở đều, nhưng vẫn còn nguyên hạt, khi lên men nước rượu vẫn còn được giữ nguyên trong hạt gạo, ăn vào cảm thấy rất ngọt. Mình ko có thời gian nên đơn giản hóa phần này bằng cách dùng nồi cơm điện, tuy nhiên với cách canh nước như trên, thì hạt nếp vẫn đảm bảo được nguyên vẹn khoảng 90%, nên ăn vẫn ok lắm. Với cỡ nước này, hạt cơm rượu khá dai, nếu ai thích ăn mềm hơn thì cho nước thêm 1 tí để hạt nếp được nở hơn, rượu ra nhiều nước hơn, ăn kém ngọt đi tí nhưng cơm rượu mềm mại dễ ăn hơn (hợp với nhà có trẻ nhỏ măm).

Nếp chín, xới tơi (nhẹ tay để đừng làm bể hạt nếp), để cho đến khi còn ấm ấm. Chú ý ko trộn men lúc nếp nóng vì sẽ làm chết men.

Giã men, rây hoặc rắc vào nếp, trộn đều. Chừa lại 1 ít men, cho nếp vào thố đựng rồi phủ nốt phần men còn lại lên. Nếu có 1 tấm lót cách ly giữa nếp và đáy thố thì càng tốt, sẽ thấy nước cơm rượu chảy ra khi lên men, nếu ai thích ăn ngọt hơn thì lấy phần rượu này hòa với chút đường rồi trộn đề lại với nếp đang lên men (nhưng mình thấy ăn tự nhiên đã đủ ngon ngọt rồi).

Đặt thố nếp đã trộn men vào nơi ấm (như lò nướng, vi ba…), ủ trong vòng 3 ngày là được.

Sau 3 ngày, cất cơm rượu vào tủ lanh để ăn dần. Khi ăn thì trộn chung với yogurt nhé.

Đây, mời cả nhà ạ.

Tháng trước dọn dẹp để trang trí lại phòng cho 2 chị em, nhìn tấm BR mà bệnh viện làm cho chị, mẹ chợt nhớ là mẹ chưa in dấu chân cho em lúc mới sinh, hic hic….Mẹ chỉ chăm chăm lo thêu chú mèo kia mà quên béng đi mất, mẹ hư quá …….Mẹ quyết định thà muộn còn hơn ko có, nên mẹ làm cho em 1 cái note khi em 3 tháng, với đủ hình ảnh và dấu chân của em.

3 tháng – em đã lớn, và em đã biết đấu tranh kịch liệt khi tự nhiên có 2 ông bà đè em ra, dùng bạo lực để làm gì đó với cái chân của em. Gian nan thử thách lắm í chứ, 2 ông bà ấy phải xé nháp 1 lần, làm 2 lần, đến lần thứ 2 mới thấy tạm ổn, mặc dù chưa thực sự hài lòng vì 1 bàn chân ấn phạm cả ra bên ngoài, đâm ra to hơn chân kia. Mà thôi kệ, chứ làm nữa cũng chưa chắc đã hơn, lại phí thêm 1 tấm aida của mẹ.Trong công cuộc in dấu chân cho em thì chị là người sung sướng nhất, vì chị được hưởng nguyên đĩa màu và cả cây cọ to của mẹ, tha hồ cọ quẹt đủ kiểu.

3 tháng – em biết nhiều rồi nhé. Hơn 1 tháng em biết hóng chuyện, và cấp độ hóng của em ngày càng được nâng cao. Tầm 2 tháng em phát âm “a quơ…ơ quơ…”, vài ngày sau em đổi giọng nhé, ứ thèm “ơ quơ” nữa, người ta biết hơn rồi, nên người ta lấy hơi lấy sức để nói, lên bổng xuống trầm đàng hoàng, đối đáp với mẹ rất ư là hợp lý. Ai em cũng nói chuyện hết, có người nói chuyện là mừng rồi, hờ hờ….

Được mụ dạy cười nên em rất hay cười khi ngủ, có lúc cười thành tiếng làm cả nhà cười theo. Qua 2 tháng, em biết cười theo ý thức, biết nhoẻn miệng cười khi bố mẹ lại gần, biết mỉm miệng xinh khi bố mẹ đem bình sữa tới mặc dù lúc ấy em đang lơ mơ ngủ (công nhận hay cực kì, chẳng hiểu sao em biết nhỉ). Và khi còn 2 ngày nữa được 3 tháng, trong lúc nói chuyện với bố, chẳng hiểu 2 bố con nói chuyện gì, em bật cười thành tiếng. Và từ đó, em rất thích cười to. Chơi trò “tay ải tay ai” cười, tạo âm lạ em cười, thậm chí bố bế em để ru ngủ, chẳng biết giọng bố thế nào mà thay vì ngủ thì em cười khanh khách, và thế là chị nhảy tưng tưng xung quanh bố và em để cười theo, cả nhà cùng cười…..

3 tháng – em nặng 6,6kg, dài 61cm. Vấn đề cân nặng của em mẹ ko hài lòng tí nào, em bú quá ít, em bé hơn 1 tháng mà đã bú 1000ml, trong khi em chỉ tầm 700ml/ngày….Hư lắm lắm….

3 tháng, em được mẹ làm cho cái này, thế là em hơn chị rồi đấy nhé, mẹ định làm cho chị từ tháng trước, mà rốt cuộc ưu tiên em trước.

Những ngón tay xinh xinh

Những ngón chân mũm mĩm

Đây là chủ nhân của những ngón ngón xinh xinh ấy

Và đây là tổng thể, được vào khung hoành tráng luôn nhé

Thêm vài cái cận cảnh. Chỉ có vài cái khung hình bé xíu mà ngốn của mẹ khoảng 20h tẩn mẩn đấy, nhẩm nhẩm ra bấy nhiêu thời gian, mẹ cũng giật mình, ko ngờ lâu đến thế. Nhìn bé tí thế kia nhưng chơi hết của mẹ gần 30 sợi kim tuyến xịn của DIM, mỗi sợi 90cm, hết luôn cái code chỉ DMC 605 (há há, có ai đọc đừng bảo mẹ cháu hâm nhé, tự dưng kể lể mấy cái này, cơ mà mẹ cháu muốn note lại tất cả những gì lien quan đến sản phẩm này mờ).

Làm xong rồi, mẹ khá hài lòng nhưng vẫn có lấn cấn. Tấm hình chính bị rửa nhỏ hơn mẹ yêu cầu, nên nhìn hơi mất cân đối, mẹ phải ăn gian thêm bằng phần khung nhưng vẫn hơi bé, to hơn khoảng 1,5cm là vừa đẹp. Nhắc đến vụ rửa hình, mỗi lần đi là mỗi lần bực,….chuyến này mẹ quyết tâm đầu tư cái máy rửa hình để tự rửa ở nhà, mẹ tính mua từ lúc chị con mới chui ra cơ, thấy hơi phí nên thôi, kết quả là hình chụp thì đầy máy nhưng hình rửa thì chẳng có bao nhiêu. Chuyến này hạ quyết tâm ….để còn làm album hình cho 2 chị em.

Theo hình dung của mẹ thì sản phẩm làm ra sẽ tươi tắn hơn, nhưng do cái màu hồng mẹ chọn ban đầu, phối với kim tuyến vàng đâm ra nó nhạt đi nhiều, nhìn màu có vẻ tây nhưng ko được tươi tắn như mẹ muốn, đúng ra dùng màu 604 sẽ hay hơn. Cơ mà cũng ổn, vì nó nhẹ nhàng cùng tông với nền hình.

Hy vọng sau này con có cái để nhớ, có cái để tự hào, để khoe với bạn bè, với người yêu, he he he…..

Bộ này lại được lôi lên làm trước ngoài kế hoạch, lý do là vì em T than thở sao làm ko nổi lên đúng được như ý. Mình thì mình nghĩ nó dễ, làm nhanh, nên đâm ra thắc mắc tại sao lại thế. Thế là lôi ra mần.

Khâu chuẩn bị: xếp lớp, lược vải….mất tầm nửa tiếng. Đến màn căng khung thì mới thấy là ở nhà chẳng có cái kim ghim nào cả (lần này dùng thử cái khung dạng dành cho needlepoint căng 4 phía, có cớ dùng để ẻm đừng bị thất nghiệp), thế là đành chờ đến hôm sau.

Căng xong, dự tính chỉ mất tầm 1 ngày để làm xong cả 2 bức. Đùng 1 cái bác giúp việc phải về quê gấp, thời gian gọi là có thể thêu một chút buổi chiều xem như bay luôn, tranh thủ mỗi lần chỉ làm được vài mũi nhơi nhơi, thế là em í được nhây nhưa cả tuần.

Có em T làm “chuột thí nghiệm” đi trước rồi, hí hí…nên mình chuyển sang luôn hướng khác để bắt đầu, ko làm giống như hướng dẫn nữa. Mọi việc thấy rất bình thường và dễ dàng. Chỉ có khâu kết thúc gỡ bông ngoài rìa thì cần phải cẩn thận và kỹ càng một chút, gỡ càng kỹ thì phần đường may càng nét.

Và đây là kết quả của 1 tuần nhây nhưa. Nghĩ chỉ tội nghiệp cái em đang làm, em í bị tình trạng đang ôm ấp bị vứt ra giữa đường ko biết là lần thứ mấy rồi, tội nghiệp….

Mời cả nhà ngắm 2 em mới
Tên: Le Boudoir
Thể loại: tranh quilt (gọi đại theo cảm nhận, hí hí….). Thuộc thể loại ko làm gì đóng khung treo lên vẫn đẹp, he he he…
Kích thước: 13cm x 18cm mỗi bức

Chụp hình tranh thủ thôi, nên màu sắc và độ nổi ko lên được như mong muốn, ở ngoài 2 em ấy có màu đẹp hơn rất nhiều và nổi lên như kiểu trần bông của VN.

Cố gắng zoom 1 chi tiết nổi để mọi người dễ tưởng tượng

Đã biết thêm 1 kiểu mới .

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.